TIẾNG CHUÔNG VÀ NGÀI ANAN

Để chỉ rõ vô thường và vĩnh cửu

Có một hôm Phật bảo với Anan

Hãy lắng nghe khi chuông đã đánh lên

Phật mới hỏi: “Ông có nghe không đấy?”

- Dạ nghe rõ Ngai Anan đáp lại

Lúc ngưng chuông, Phật hỏi: “Có nghe không?”

Ngài Anan suy nghĩ đáp: - “Dạ không!”

Khi chuông đánh vang rền thì nghe thấy

Chuông không đánh, tai không nghe đã vậy

- Cớ làm sao biết được hởi Anan?

Tiếng và nghe ai vĩnh cửu, vô thường?

Ông đã biết “lánh nghe” là không mất

Tiếng là những vô thường trong trời đất

Có rồi không. Ta mãi mãi là Ta

Ta luôn nghe, luôn thấy ở Ta Bà

Là cô tạm, có gì đâu bền vững?

Thiên thượng, thiên hạ chỉ có ta là trọng!

Ta là ai? Ông đã biết hay chưa?

Biết để an lòng dẫu nắng sớm chiều mưa

Đồi dâu bể, vẫn an vui tự tại

Thấy Phật tánh, sẽ an vui mãi mãi

Hết trầm huân, sẽ có đuốc soi đường

Sẽ không còn bóng tối của ma vương

Luôn quấy nhiễu chỉ lam ta đau khổ

Tu là sửa để tự mình tế độ

Biết vô thường, vĩnh cửu giữa tuần ai

Phật là tâm, tâm sáng mãi đêm ngày

Khi biết được trở về tâm ngay nhé!


DIỆU NGA
(Trần Hồng Yến)
2002


Page last modified on June 09, 2016, at 08:27 AM