!Trói Buộc \\ Anh đi đứng\\ khắp bốn mùa oanh liệt,\\ Hương phù du xóa bỏ mái hiên ngoài\\ Nỗi đau xanh\\ như lá xuống trần ai\\ Rơi đọng lại\\ trên vai em huyền diệu.\\ \\ ''PHẠM-TRƯỜNG-LINH''