PTL.KhaiBútXuânTânTỵ History
Show minor edits - Show changes to output - Cancel
Deleted lines 2-6:
Đã trải qua mấy mùa giông bão \\
Cả quê hương quằn quại với đau thương,\\
Muôn dân dưới ách bạo cường\\
Ấm no hạnh phúc ! thiên đường là đâu ?\\
Changed lines 4-7 from:
to:
Đã trải qua mấy mùa giông bão \\
Cả quê hương quằn quại với đau thương,\\
Muôn dân dưới ách bạo cường\\
Ấm no hạnh phúc ! thiên đường là đâu ?\\
Cả quê hương quằn quại với đau thương,\\
Muôn dân dưới ách bạo cường\\
Ấm no hạnh phúc ! thiên đường là đâu ?\\
Changed lines 9-12 from:
to:
Người thức giả lao tù khốn đốn,\\
Kẻ bần hàn thiếu thốn miếng cơm,\\
Trọn đời thân phận cói rơm,\\
Nẻo về mù mịt phương trời xa xăm,\\
Kẻ bần hàn thiếu thốn miếng cơm,\\
Trọn đời thân phận cói rơm,\\
Nẻo về mù mịt phương trời xa xăm,\\
Changed lines 14-17 from:
to:
Nỗi nhục nước làm sao xiết kể,\\
Đất cha ông bán rẻ cho người,\\
Hoàng Sa và mặt biển khơi,\\
Còn đâu đất Việt với trời Phưong Nam,\\
Đất cha ông bán rẻ cho người,\\
Hoàng Sa và mặt biển khơi,\\
Còn đâu đất Việt với trời Phưong Nam,\\
Changed lines 19-22 from:
to:
Không dám nói, ngậm bồ hòn làm ngọt,\\
Nỗi đau như xé ruột gan người\\
Ngàn năm mới có một thời,\\
Đớn hèn, ngu dốt, phụ lời tổ tông, \\
Nỗi đau như xé ruột gan người\\
Ngàn năm mới có một thời,\\
Đớn hèn, ngu dốt, phụ lời tổ tông, \\
Changed lines 24-28 from:
Hỡi toàn dân nước Việt
to:
Cây có cội mới sâu gốc rễ,\\
Nước có nguồn mới rẽ trước sau,\\
Giống người kia bởi tự đâu,\\
Mà sao quên cả cội nguồn nước non.\\
Nước có nguồn mới rẽ trước sau,\\
Giống người kia bởi tự đâu,\\
Mà sao quên cả cội nguồn nước non.\\
Changed lines 29-32 from:
to:
Hãy đứng dậy, \\
Hỡi toàn dân nước Việt,\\
Hồn nghìn xưa đang réo gọi ngàn sau,\\
Người người chia sẻ cùng nhau,\\
Miếng cơm, cuộc sống, nỗi đau nhục này,\\
Hỡi toàn dân nước Việt,\\
Hồn nghìn xưa đang réo gọi ngàn sau,\\
Người người chia sẻ cùng nhau,\\
Miếng cơm, cuộc sống, nỗi đau nhục này,\\
Changed lines 35-42 from:
Hãy sống đẹp như cha anh đã sống,\\
Đường ta đi cờ đại nghĩa tung bay,\\
Ngàn năm một vận hội này,\\
Viết nên trang sử tự ngày hôm nay
to:
Lấy sức mạnh là tinh thần đoàn kết,\\
Lấy tinh hoa tư tưởng Việt mà đi,\\
Cơ trời tạo hóa huyền vi, \\
Mỗi rung chuyển tự bước đi con nguời.\\
Lấy tinh hoa tư tưởng Việt mà đi,\\
Cơ trời tạo hóa huyền vi, \\
Mỗi rung chuyển tự bước đi con nguời.\\
Changed lines 40-49 from:
to:
Đừng mờ mịt trong cõi đời hỗn loạn,\\
Giữ tim trong, mắt sáng, chí kiên cường\\
Em ơi, sự nghiệp phi thường,\\
Bắt nguồn từ những cái thường thế thôi.\\
Hãy sống đẹp như cha anh đã sống,\\
Đường ta đi cờ đại nghĩa tung bay,\\
Ngàn năm một vận hội này,\\
Viết nên trang sử tự ngày hôm nay.\\
\\
Phục Việt
Giữ tim trong, mắt sáng, chí kiên cường\\
Em ơi, sự nghiệp phi thường,\\
Bắt nguồn từ những cái thường thế thôi.\\
Hãy sống đẹp như cha anh đã sống,\\
Đường ta đi cờ đại nghĩa tung bay,\\
Ngàn năm một vận hội này,\\
Viết nên trang sử tự ngày hôm nay.\\
\\
Phục Việt
Added lines 1-49:
!Khai Bút Xuân Tân Tỵ (2001)
Đã trải qua mấy mùa giông bão \\
Cả quê hương quằn quại với đau thương,\\
Muôn dân dưới ách bạo cường\\
Ấm no hạnh phúc ! thiên đường là đâu ?\\
\\
Người thức giả lao tù khốn đốn,\\
Kẻ bần hàn thiếu thốn miếng cơm,\\
Trọn đời thân phận cói rơm,\\
Nẻo về mù mịt phương trời xa xăm,\\
\\
Nỗi nhục nước làm sao xiết kể,\\
Đất cha ông bán rẻ cho người,\\
Hoàng Sa và mặt biển khơi,\\
Còn đâu đất Việt với trời Phưong Nam,\\
\\
Không dám nói, ngậm bồ hòn làm ngọt,\\
Nỗi đau như xé ruột gan người\\
Ngàn năm mới có một thời,\\
Đớn hèn, ngu dốt, phụ lời tổ tông, \\
\\
Cây có cội mới sâu gốc rễ,\\
Nước có nguồn mới rẽ trước sau,\\
Giống người kia bởi tự đâu,\\
Mà sao quên cả cội nguồn nước non.\\
\\
Hãy đứng dậy, \\
Hỡi toàn dân nước Việt,\\
Hồn nghìn xưa đang réo gọi ngàn sau,\\
Người người chia sẻ cùng nhau,\\
Miếng cơm, cuộc sống, nỗi đau nhục này,\\
\\
Lấy sức mạnh là tinh thần đoàn kết,\\
Lấy tinh hoa tư tưởng Việt mà đi,\\
Cơ trời tạo hóa huyền vi, \\
Mỗi rung chuyển tự bước đi con nguời.\\
\\
Đừng mờ mịt trong cõi đời hỗn loạn,\\
Giữ tim trong, mắt sáng, chí kiên cường\\
Em ơi, sự nghiệp phi thường,\\
Bắt nguồn từ những cái thường thế thôi.\\
Hãy sống đẹp như cha anh đã sống,\\
Đường ta đi cờ đại nghĩa tung bay,\\
Ngàn năm một vận hội này,\\
Viết nên trang sử tự ngày hôm nay.\\
\\
Phục Việt
Đã trải qua mấy mùa giông bão \\
Cả quê hương quằn quại với đau thương,\\
Muôn dân dưới ách bạo cường\\
Ấm no hạnh phúc ! thiên đường là đâu ?\\
\\
Người thức giả lao tù khốn đốn,\\
Kẻ bần hàn thiếu thốn miếng cơm,\\
Trọn đời thân phận cói rơm,\\
Nẻo về mù mịt phương trời xa xăm,\\
\\
Nỗi nhục nước làm sao xiết kể,\\
Đất cha ông bán rẻ cho người,\\
Hoàng Sa và mặt biển khơi,\\
Còn đâu đất Việt với trời Phưong Nam,\\
\\
Không dám nói, ngậm bồ hòn làm ngọt,\\
Nỗi đau như xé ruột gan người\\
Ngàn năm mới có một thời,\\
Đớn hèn, ngu dốt, phụ lời tổ tông, \\
\\
Cây có cội mới sâu gốc rễ,\\
Nước có nguồn mới rẽ trước sau,\\
Giống người kia bởi tự đâu,\\
Mà sao quên cả cội nguồn nước non.\\
\\
Hãy đứng dậy, \\
Hỡi toàn dân nước Việt,\\
Hồn nghìn xưa đang réo gọi ngàn sau,\\
Người người chia sẻ cùng nhau,\\
Miếng cơm, cuộc sống, nỗi đau nhục này,\\
\\
Lấy sức mạnh là tinh thần đoàn kết,\\
Lấy tinh hoa tư tưởng Việt mà đi,\\
Cơ trời tạo hóa huyền vi, \\
Mỗi rung chuyển tự bước đi con nguời.\\
\\
Đừng mờ mịt trong cõi đời hỗn loạn,\\
Giữ tim trong, mắt sáng, chí kiên cường\\
Em ơi, sự nghiệp phi thường,\\
Bắt nguồn từ những cái thường thế thôi.\\
Hãy sống đẹp như cha anh đã sống,\\
Đường ta đi cờ đại nghĩa tung bay,\\
Ngàn năm một vận hội này,\\
Viết nên trang sử tự ngày hôm nay.\\
\\
Phục Việt